Nơi bạn có thể tìm hiểu về lịch sử khí tượng học, các kiểu thời tiết và những bí ẩn thú vị đằng sau chúng.
Trong giai đoạn này, con người dự báo thời tiết dựa trên kinh nghiệm và các hiện tượng tự nhiên.
Ông đã viết cuốn Meteorologica (Khí tượng học), tập hợp tất cả kiến thức về thời tiết, mây, mưa, sấm sét thời bấy giờ.
Dù nhiều lý thuyết của ông sau này được chứng minh là sai, nhưng ông chính là người đặt nền móng và tên gọi cho ngành học này.
Người Babylon xem màu sắc của mây để đoán mưa
Người Việt cổ nhìn "trăng quầng thì hạn, trăng tán thì mưa".
Đây là lúc khí tượng học chuyển mình từ "đoán mò" sang "đo lường" khoa học nhờ sự ra đời của các thiết bị quan trọng:
Galileo Galilei chế tạo thiết bị đo nhiệt độ đầu tiên.
Evangelista Torricelli chứng minh không khí có trọng lượng và áp suất, giúp dự báo bão.
Robert Hooke chế tạo thiết bị đo tốc độ gió.
Việc phát minh ra Máy điện báo (Telegraph) là cú hích lớn nhất. Lần đầu tiên, các nhà khoa học có thể truyền tin tức thời tiết từ vùng này sang vùng khác nhanh hơn cả tốc độ của gió.
Các nhà khoa học nhận ra thời tiết là một hệ thống vật lý có thể tính toán được
Ông đã thử dùng toán học để dự báo thời tiết. Dù lúc đó ông mất vài tháng để tính toán cho một dự báo... 6 giờ tới, nhưng ông đã chứng minh rằng thời tiết tuân theo các định luật vật lý.
Các mạng lưới trạm khí tượng trên đất liền và tàu biển bắt đầu hình thành quy mô toàn cầu.
Thời tiết giờ đây được theo dõi từ ngoài vũ trụ.
Vệ tinh TIROS-1 được phóng lên, gửi về những hình ảnh đầu tiên của các khối mây khổng lồ từ không gian.
Ngày nay, các mô hình số (như AccuWeather) được xử lý bởi các siêu máy tính có khả năng thực hiện hàng tỷ phép tính mỗi giây, kết hợp với trí tuệ nhân tạo để dự báo chính xác đến từng phút.